Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Giai thoại nhạc cổ điển



Nghệ sỹ vĩ đại nhất thế giới
          Hai danh cầm huyền thoại Jascha Heifetz và Mischa Elman đang ngồi ăn tối cùng nhau thì bỗng thấy một người hầu bàn mang qua một lá thư có đề là: "Gửi tới nghệ sỹ vĩ cầm vĩ đại nhất trên thế giới." Heifetz liếc qua bức thư rồi dúi nó vào tay Elman: "Gửi cho ông đấy, Mischa." Elman luống cuống đẩy nó lại. "Không, không, nó là của ông, Jascha."
       Sau nhiều lần đẩy qua đẩy lại bức thư, cuối cùng cả hai người thống nhất là cùng mở nó ra và cùng đọc. Dòng đầu của bức thư có viết: "Ngài Fritz Kreisler kính mến...".

3000 đô tiền ăn
          Một phụ nữ giàu có hỏi Fritz Kreisler xem ông sẽ lấy bao nhiêu tiền nếu bà ta mời ông đến nhà biểu diễn nhân một buổi tiệc. 5000 đô, Kreisler trả lời rất nhẹ nhàng. Người phụ nữ lưỡng lự đồng ý, nhưng vẫn giao kèo thêm: "Ông phải nhớ là ông chỉ kéo đàn thôi nhé, không được nhảy vào ăn cùng với những người khách của tôi đâu đấy." "Trong trường hợp đó, thưa bà," Kreisler mỉm cười, "tiền công của tôi sẽ chỉ là 2000 đô thôi."
 
Nhạc cổ điển thời chiến
        Nghệ sỹ vĩ cầm kiệt xuất Isaac Stern đã từng có những buổi biểu diễn hoành tráng ở rất nhiều nơi trên thế giới như Iceland, Greeland, Moscow, Trung Quốc, và thậm chí ông cũng từng đến Nam Thái bình dương để kéo đàn cho quân đồng minh nghe hồi chiến tranh thế giới II. Nhưng một trong những buổi biểu diễn đáng nhớ nhất của Stern lại diễn ra ngay trên quê hương Ukraine của ông hồi chiến tranh vùng Vịnh năm 1991.

         Khi Stern đang say sưa kéo đàn thì một tiếng còi  rú lên inh ỏi báo động Iraq chuẩn bị tấn công bằng tên lửa. Stern đành cắp đàn chạy vào trong cánh gà. Sau một vài phút không thấy động tĩnh gì cả, ông lại ra sân khấu và quyết định chơi tiếp khúc Sarabande trong bản Partita Rê thứ của Bach. Stern đã vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy toàn bộ khán giả trong nhà hát đều đeo mặt nạ phòng độc trùm kín mặt.
        
Lời chỉ bảo của thượng đế
       Người ta kể rằng, Beethoven luôn tin là ông được sự chỉ dẫn của Thượng đế khi sáng tác, cho nên không cần nhiều thời gian và công sức để đạt đến sự hoàn hảo. Có một lần, một nghệ sỹ vĩ cầm phàn nàn với Beethoven về một đoạn nhạc "vừa chán vừa quái gở" của ông. Beethoven trả lời: "Khi  viết đoạn đó, tôi biết chắc chắn là tôi đang được sự chỉ bảo của Thượng đế. Thành ra tôi đã không thể xét đến sự kém cỏi của anh để viết cho phù hợp với anh được."
      
Không biết đếm
       Albert Einstein rất khôn, ông thường rủ người bạn là nghệ sỹ dương  cầm kiệt xuất Arthur Rubinstein đến nhà để cùng tập đàn cho hoành tráng. Một lần, khi hai người đang tập một bản sonata cho violin và piano của Mozart, Einstein bị vào sai nhịp. Rubinstein tức quá quát ầm lên: "Albert! Ông không biết đếm à?".

(Theo Tạp chí Tia sáng)

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Dế em kể chuyện


Ngày 2/1/2010.
     Năm nay Dế em đã lên 7 tuổi. Đang nghỉ tết, mẹ được nghe Dế em kể chuyện hai đêm rồi, trước khi đi ngủ ấy! Chuyện Dế em kể là tự nghĩ ra, bịa đến đâu kể đến đó.
    Tối nay, Dế em lại “kể chuyện đêm khuya” cho mẹ nghe, dài lắm chả nhớ hết. Đến đoạn “người tiều phu đi vào rừng, gặp một ngôi nhà trong đó rất nhiều người. Người tiều phu hỏi: “ở đây có ai giàu không?””, mẹ  nói chen vào :
-         Chẳng ai lại hỏi thế đâu con ạ, ai lại hỏi như vậy bất lịch sự…
 Dế em chả hề bối rối:
-         Nhưng đúng người tiều phu này hỏi như thế!
   Và  kể tiếp: "...thế là một người ở đó liền bảo: “Chỉ có những kẻ ngớ ngẩn mới đặt câu hỏi như vậy”...".
                                                                                                               Hoa giấy


Hoa giấy

       Thường mỗi lần đi qua một ngôi biệt thự hay một góc chung cư có giàn hoa giấy thân vấn vít, lá xanh mướt và hoa các màu nở tung trời, mình cũng ngoái lại một cách vô thức. Nhưng bảo thích loại hoa này thì chưa bao giờ, trồng cây này thì càng không- bụng bảo dạ nếu có cần giàn hoa thì trồng ti-gôn chứ giấy giếc gì! Loài hoa sao mà dễ dãi- trồng đâu cũng sống, mùa nào cũng nở sặc sỡ, hữu sắc vô hương...

       Ban công nhà mới chuyển đến còn trống trải. Mình muốn có ít cây cảnh. Một khóm nhài, một cây trạng nguyên, một chậu hoa mai nhỏ, một cụm xương rồng- cứ ít ít thế nào... Hôm nay đang phóng trên đường, gặp một hàng cây cảnh bán rong. Chả hiểu sao lại đỗ lại trỏ vào cây hoa giấy đầy hoa màu hồng xác pháo đung đưa sau xe chị bán hàng... Tuy nhiên do không hẳn thích, lại sợ không đèo được cái chậu cây to nên mình chẳng mặn mà, làm chị hàng hoa ra sức thuyết phục, rồi vừa chằng buộc chậu hoa vào xe cho mình vừa kể lể, rằng giống cây này dễ sống lắm em ơi, em không phải chuyển, cứ để chậu này là được rồi; rằng cây này chỉ cần tưới nước lã thôi, em chăm quá nó tốt vào lá hết, phải để càng cằn nó mới càng ra hoa nhiều... Mình nhắc lại, ngẩn ngơ: không nên chăm bón để nó cằn nó mới nở nhiều hoa à chị? Ờ đúng đó em...
       Đường về đi chậm chậm, sợ nhỡ chậu cây rơi xuống.
       Nghĩ vơ vẩn, tự dưng mắt cay cay...

Hoa giấy